( / Sadec, Vietnam)

I Am A Blue Moon

Lying still - here I am
In such a sad night – it’s all the same
Listening to the termites
Are they munching on my bleeding heart?
Oh! The pain can’t be touched
and the tears stop flowing
Nights follow nights I awake!

Here still I’m lying still
Watching the moon of winter and summer
Here, the window is awaiting with aching pain
for my wings to take off, far and away
the window which open wide for an escape
Escape from this immense bed
which held me tightly and suffocated me

Here still I am lying still
Watching those dried branches waving and touching
I watch the golden moonlight of summer
through thicket of leaves
I watch the blue moon floating now and then in the wintry night
My life is those long, never-ending nights
Nights with the wide open eyes
looking through the window and into darkness
reaching out but can’t ever touch
hoping for but not to be realized
I’m holding on posessively to the pain of life
I am the blue moon of winter
I am the golden moon of summer
Seeming to change but nothing changes
I am just an illusion of life
and forever chasing a circle
circle of the moon!

Here lying still I am
I am listening to things that tearing my heart
Am I waiting for something?
No, it isn’t that!
for no one is ever waiting for it to come!
Am I still longing of the past?

Norman 2008

Translation from Nhat Thuy Vi's Vietnamese poem:

Em Như Ánh Trăng Xanh


Em vẫn nằm đây
Trong nỗi buồn đó
Nằm nghe con mọt nhỏ
Gặm nhắm trái tim hồng
Để những vết thương đau
Tiết không ra giòng máu
Để những đêm sâu buồn
Lệ không còn đổ xuống

Em vẫn nằm đây
Xuyên qua bóng trăng mùa đông
mùa hạ
Cửa sổ mở mong chở nổi cô đơn
Cửa sổ mở như đợi chờ
bước chân em bước qua
bước ra khỏi khung giường nằm quen thuộc

Em vẫn nằm đây
Ngắm ánh trăng vàng
xuyên qua lá cành
xanh mùa hạ
Rồi ánh trăng xanh ma quái
chập chờn giửa cơn gió
và cây cành khẳng khiu đụng chạm
Đời em là những đêm
nhìn triền miên qua cửa sổ
là những với tay mà không tới
là những đổi thay không hiện hữu
là thiết tha ôm nỗi đau mà sống
Em là ánh trăng xanh mùa đông
trăng vàng mùa hạ
Tưỡng đổi thay mà không gì thay đổi
Em là một ảo tưởng triền miên

Em vẫn nằm yên
lắng nghe bên trong ai gặm nhắm trái tim hồng
Có phải em đợi chờ
Không, không phải điều đó
Không ai đợi chờ nó cả
Vi đời đã là quá khứ!

User Rating: 5 / 5 ( 0 votes )

Comments (0)

There is no comment submitted by members.